Sunday, November 13, 2011

THU NHỚ



Nhớ! Nhớ! Chao ơi là nhớ!
Nhớ nụ cười ánh mắt làn mi
Nhớ tay đan gót nhỏ thầm thì
Nhớ rừng lá đổ chiều đi ân cần


Nhớ ai câu hát giọng ngân
Ngón đàn nhỏ giọt long lanh tơ trời
Cung trầm tiếng nhạc chơi vơi
Cung thương cung nhớ gọi người dấu yêu


Nhớ ơi! Nhung nhớ yêu kiều
Vàng thu lá rụng trong chiều hoàng hôn
Nhớ đường phố cuộn mây tuôn
Tàng cây sắc đỏ nhuốm sương giăng buồn


Nhớ anh quán nhỏ chiều hôm
Ly cà phê khói quyện hồn dâng cao
Nụ hôn âu yếm ngọt ngào
Ru em tình khúc lạc vào Cõi Thơ


Vòng tay âu yếm đợi chờ
Dáng em tóc thả đôi bờ tương tư
Sóng lòng vỗ nhịp thiên thu
Hay chăng xác lá mùa thu trở mình?

Nhớ ai nở nụ cười xinh
  Đậu trên vầng trán dấu tình chân phương
Yêu em khúc hát mười thương
Hương đêm tóc rối ủ hồn mê say

Nhớ người tay nhớ bàn tay
Ru đêm trải mộng ngón gầy mơn man
Đông qua nhớ cội thu tàn
Em về xao xác lá vàng rụng rơi

Heo may, Thu hát cho người
Yêu nhau mấy thuở tình ơi chan hoà!
Yêu người ta lại yêu ta
Nghìn thu áo tím nhạt nhòa trong mơ.

Xuân Mai


Thursday, November 10, 2011

THU TÀN


Từng chiếc lá vàng rơi cuối thu
Mây đan giăng mắc khói sương mù
Gió chiều se lạnh bên sông vắng
Nghe tiếng thu buồn như tiếng ru

Nhặt chiếc lá vàng trên lối qua
Thu rơi xao xác bóng trăng ngà
Thấy lòng cô quạnh nghe xa vắng
Vẳng tiếng chim vọng về núi xa


Mới biết thời gian chẳng đợi chờ
U hoài thao thức cội trăng mơ
Thương đôi mắt ướt dài nhung nhớ
Nhìn lá thu tàn trong tiếng mưa

Sợi nắng vàng thu vương mắt ai
Mây tan trong sóng nước u hoài
Cuối thu trăng úa trời hiu quạnh
Khi gió đông về một sớm mai


Xuân Mai

TRĂNG THU

 

Đêm thắp sao trời ta ngắm trăng
Mây thu lãng đãng quyện cung hằng
Mảnh trăng vành vạnh trên sông nước
Tiếng hạc kêu sương bỗng chạnh lòng
Trăng chiếu qua cành gieo ý thơ
Không gian cô đọng khói sương mờ
Cung đàn muôn điệu ngân trong gió
Sóng nhạc chan hòa rung tiếng tơ

Xuân Mai

ĐÊM THU NGHE TIẾNG DƯƠNG CẦM


Nghe tiếng dương cầm ngân tiếng thu
Âm thanh vang vọng cõi xa mù
Ngón đàn lả lướt trên cung phím
Sóng nhạc trào dâng hồn ngất ngư

Khúc nhạc chiều thu lấp không gian
Nghe như dòng thác đổ trên ngàn
Sông trăng chảy ngọc tan thành suối
Lắng đọng tình thơ trong mắt ngoan

Tiếng nhạc mùa thu nghe thiết tha
Tâm tư chùng lắng lịm chan hòa
Nốt trầm cung bậc tan theo gió
Để lại hồn ai hương sắc pha

Anh hát câu thơ đượm ý tình
Mơ màng đôi mắt ngọc thi nhân
Lâng lâng men rượu hương thầm nhớ
Khúc nhạc chiều thu quyện sóng tình

Muốn gọi Nàng Thơ yêu dấu ơi!
Tô lên khóe mắt miệng hoa cười
Ngón đàn buông nhẹ câu tình tứ
Tay ngà nâng giấc tiếng thu rơi

Bước nhẹ cùng anh vào cõi thơm
Đêm thu dòng tóc ủ khoang hồn
Ru mình vào cõi trăng thu ấy
Tiếng nhạc ru tình cả núi non

Xuân Mai


Monday, November 7, 2011

HƯƠNG THU


Trăng thu mơ màng
Làn gió thu sang
Anh say cung đàn
Giọng hát ngân vang
Tim em rộn ràng
Bờ má mi ngoan
Yêu thương dịu dàng
Một cõi thênh thang

Đêm thu giọt đàn
Tình lắng không gian
Môi hôn nồng nàn
Dòng tóc mênh mang
Sao rơi về ngàn
Nhẹ phím tơ rung
Đôi tay nghìn trùng
Lạc chốn hư không



Sương rơi lạnh lùng
Làn khói mông lung
Yêu em thật lòng
Tình đến như mong
Nâng niu tình mềm
Từng cánh sao đêm
Đôi chân tình bền
Tìm đến mai sau

Không gian một bầu
Và mắt em sâu
Hương đêm nhiệm mầu
Tình đến trong nhau

Cho nhau một lần
Tình bỗng thiên thu
Sương giăng đường mù
Hạt móc tương tư
Cho nhau một đời
Tình mới nên duyên
Đêm thu giọt mềm
Mình đã gọi tên.

Xuân Mai